Văn Hóa Đọc Việt Nam

TINH THẦN GIÁO DỤC

Tinh thần giáo dục

Bài viết thuật lại buổi chia sẻ với phụ huỳnh đầu tiên trong lớp Giờ đọc hạnh phúc mầm xanh 1 K7 của cô Trần Thị Mỹ Dung.

Hôm nay là buổi chia sẻ đầu tiên của các bố mẹ trong khóa Giờ Đọc Hạnh Phúc MX1. Chúng ta sẽ chia sẻ với nhau về đề tài: Tinh Thần Trong Giáo Dục.


Vì sao mà chúng ta có Giờ Đọc Hạnh Phúc như ngày hôm nay…

Bố mẹ biết là ở rất nhiều các địa điểm sinh hoạt cộng đồng: Thư viện cộng đồng, quán cà phê sách, quán sách cà phê,…Những địa điểm đó đều có sách. Có những trường học ở vùng sâu vùng xa, sẽ có nhiều hơn. Bởi có những cái đoàn họ đến đó tặng sách. Dự án Văn Hóa Đọc mình cũng đến đó tặng sách nhưng Dự án kèm một cái thứ khác bắt buộc nhà trường phải thực hành. Đó đó là kẹp văn hóa đọc. Có sự ràng buộc phải thực hành văn hóa đọc.

 

Thư viện sách

Vậy rất nhiều địa điểm họ có sách nhưng họ không thể vận hành được là vì sao? Vì sao sách rất nhiều nhưng có mấy ai thích đọc sách?

Sách góp phần rất quan trọng trong việc xây dựng văn hóa đọc. Nếu như mình thích sách mà không có quyển sách nào hết, thì nó cũng hơi thiệt thòi một chút. Vì thế có sách là bước đầu tiên. Có sách thì có kinh tế, có tầm 15 triệu thì chúng ta sẽ có tủ sách rất là tử tế. Nhưng có 15 triệu chúng ta chưa chắc có được văn hóa đọc, thói quen đọc sách. 

1) Vì sao xây dựng văn hóa đọc là khó đến như vậy?

Việc tụi em đi làm văn hóa đọc gặp rất nhiều thử thách, rất nhiều khó khăn chứ không phải dễ. Thì cái việc mà người ta cầm điện thoại là xu hướng chung của thế giới rồi. Kể cả những quốc gia mà chúng ta thấy ở trên mạng là chỉ số đọc sách cao. Mười mấy quyển, hai mươi mấy quyển hay là sáu mươi mấy quyển trên một năm. Thật ra thì con số đó là thống kê từ rất lâu rồi. Lâu rồi người ta không có thống kê lại.

2) Văn hoá đọc trên thế giới

Có một người anh mà em rất là quý, đó là anh Nguyễn Quốc Vương, sinh hoạt và dạy học ở Nhật Bản. Anh mới đi sâu vào nền giáo dục của Nhật Bản mới phát hiện ra một điều. Đó là có những thống kê thật của nội bộ của quốc gia nhưng mà nó không có ở trên mạng. Chỉ số đọc sách ở Nhật Bản là khá cao so với thế giới ở tầm khá. Nhưng ngày nay nó đang giảm dần chỉ số đó ở những quốc gia lớn.

3) Văn hoá đọc ở Việt Nam

Có ai biết là con số đọc sách của người Việt Nam chúng ta trên đầu người là bao nhiêu không? Số đọc sách trung bình của người Việt Nam trước năm 2014 chính xác là 0,8 cuốn/người/năm. Chúng ta thấy đây là một con số rất là thấp so với thế giới. Nhưng mà chúng ta phải suy nghĩ đa chiều. Tại vì đất nước Việt Nam chúng ta bị ảnh hưởng bởi quá nhiều thứ, đây là một trong những quốc gia bị ảnh hưởng bởi chiến tranh vô cùng nhiều, cho nên cũng không thể trách được là 0,8 cuốn.

4) Nếu như không phát triển văn hoá đọc thì sao?

Điều đáng trách là nếu như chúng ta không có động thái gì làm phát triển văn hóa đọc thì chúng ta bỏ lỡ rất là nhiều tinh hoa. Rất là nhiều người tài từ nhiều thế hệ trước. Góc nhìn nhận của họ rất là sâu sắc, mà nó thôi thúc ở bên trong, đọc vô cái là nó chạm liền cái giá trị bên trong. Nếu không được đụng vô sách, là bị bỏ lỡ cả một con người tinh tài. Thậm chí ở trong nhà họ có của báu mà họ không biết luôn. Có những nhà anh chị mà em (cô Dung) đến chơi, để những cái cuốn sách ở trên kệ rất là lâu rồi, bám bụi, không để ý tới. Em tình cờ đến cái kệ sách đó, em thấy những cuốn sách thực sự là của báu trong nhà. Sách quý giá, sách tinh hoa mà nó nằm trong góc. Không ai biết nó là sách tinh hoa vì không ai đụng vô.

 

Tủ sách đóng bụi

Điều đáng trách là nếu như chúng ta không có động thái gì làm phát triển văn hóa đọc thì chúng ta bỏ lỡ rất là nhiều tinh hoa.

5) Sự phát triển của văn hoá đọc kể từ sau 2014

Nhưng mà chúng ta cũng nhìn nhận con số gần nhất thống kê đến năm 2019 là 4 cuốn/năm. Đây là một tín hiệu tốt. Tuy bốn cuốn đó là bao gồm sách giáo khoa rồi. Từ năm 2014, ngày sách Việt Nam ra đời. Ngày 21/4. Từ ngày đó trở đi, chúng ta thấy có nhiều người nhắc đến văn hóa đọc.

Từ đó, chúng ta bắt đầu nghe nói đến: Hội sách, cuộc thi review sách, giới thiệu sách, viết sách, đường sách, mỗi tuần một cuốn sách,…Chúng ta bắt đầu thấy nhiều chương trình về sách và những diễn giả nói về sách. Ngày xưa không có, nhưng càng ngày về sau càng nhiều lên. Ít ra chúng ta cũng nhìn nhận một sự thay đổi tích cực về việc đọc sách.

 

Review sách

Ngày xưa kiếm cái người review sách không có nhiều, bây giờ bắt đầu nhiều lên. Ai cũng có thể làm review sách được hết. Đó là một tín hiệu đáng mừng.

 

6) Trở ngại mới khi nói đến văn hoá đọc

Tuy nhiên khi xu hướng công nghệ tăng lên thì bắt đầu có một trở ngại. Các địa điểm cộng đồng về sách rất là nhiều, nhưng sách lại bị để đó, bám bụi, vậy làm thế nào để tủ sách đó hoạt động được?

Như vậy, thói quen đọc mới chính là cái hồn của tủ sách. Còn không nó cứ nằm ở trên kệ giống như kho báu mà không biết. Chúng ta đã bao giờ đọc một cuốn sách mà nó chạm đúng cái mà mình đang cần, đang trăn trở làm cho mình vỡ lẽ ra, vỡ òa ra một cái điều gì đó?

Sẽ đến một cái điểm nào đó nó chạm đúng điểm huyệt của mình. Mình đang rất là thiếu sót cái chỗ này, bế tắc ở chỗ này, vô chạm đúng cái chỗ đó là tuyệt vời luôn. Trời ơi, tại sao lại nói đúng như vậy. Thì những cái giây phút đó là mình nhận ra mình đang nhận được hoa trái của việc đọc sách, mà không phải ai cũng có.

Đôi khi một câu nói của thầy cô mà nó làm thay đổi cả một học sinh, chỉ với một câu nói đồng cảm của thầy cô khiến một đứa trẻ nó vỡ ra được cái khúc mắc đó. Là các con sẽ thay đổi luôn, tự tin hẳn.

7) Câu chuyện cậu bé tè dầm

Chuyện là có một cậu bé hay tè dầm. Đến 11 tuổi vẫn còn tè dầm. Ba mẹ, và những người nghe câu chuyện này đều chê trách: “Lớn rồi mà còn tè dầm”. Khi bạn ấy nghe những lời ấy nhiều lần, bạn dần thu mình lại. Cho đến một ngày khi bạn ấy qua nhà bạn mình chơi thì câu chuyện ấy lại xảy ra, nhưng thay vì chê trách như những người lớn khác, mẹ của bạn này đã hô lên: Aha, hồi cô cũng như vậy nè, cô 14 tuổi vẫn còn tè dầm cơ haha!

Chỉ câu nói đó mà cậu bé đã cảm thấy mình không phải là người duy nhất trên thế gian tè dầm, đáng xấu hổ nữa.

 

Cậu bé tè dầm

Thì kể từ lúc đó, bạn ấy thay đổi hẳn, kiểu “có một người đồng cảm giống mình nè”. Bạn đó bắt đầu tự tin hơn. Mà bố mẹ biết không, sự tự tin của một con người quý giá lắm.

8) Tinh thần của lớp Giờ Đọc Hạnh Phúc

Nên trong lớp Giờ Đọc Hạnh Phúc, các cô khuyến khích các con trả lời dù đúng dù sai thì các con cứ nói đi. Quan trọng là sự tự tin, dám nói lên quan điểm của mình, dám nói lên suy nghĩ của mình. Các cô luôn ghi nhận sự nỗ lực và cố gắng để trả lời các câu hỏi của các con. Cho dù con nghịch, hay con cố gắng thách thức cả giáo viên thì cô cũng sẽ ghi nhận điều đó để cho con tự tin. Sự tự tin là rất quan trọng.

Chúng ta đi làm chúng ta cũng biết, có rất nhiều nhân sự ở trong công ty là không có bao giờ chủ động phát kiến, làm một cái gì đó mới, là một cái gì đó dám đứng lên. Cái sự an toàn quá lâu, sự tự ti quá lâu. Cho nên sự tự tin của một đứa trẻ rất quan trọng.

Chính vì một cái điểm nếu được ngộ ra, nó thay đổi cả một con người. Khi đọc sách cũng vậy, khi đụng vào một cái điểm đều thay đổi thái độ, hành vi ứng xử.

9) “Giáo trình” của lớp Giờ Đọc Hạnh Phúc

Sách Gieo Hạt Cùng Vĩ Nhân

Sách Gieo Hạt Cùng Vĩ Nhân, mỗi ngày chúng ta đọc một câu chuyện thôi, đừng đọc nhiều, nhưng mà nó thấm hồi nào không hay. Những giá trị của vị tha, dũng, nhẫn, tĩnh, quan sát, phân tích, đúc kết, tư duy,…thì nó thấm hồi nào không hay, một cách nhẹ nhàng lắm. Mỗi ngày một câu chuyện thôi, đừng đọc nhiều. Thì đến một lúc nào đó, gặp chuyện là cái hạt giống nó trỗi dậy. Còn bây giờ khi đọc xong, chúng ta mong con mình ngay lập tức có ba gốc rễ thì như là thuốc tiên vậy!

Như thế, phải mưa dầm thấm lâu. Bố mẹ nên có trải nghiệm để chúng ta cảm nhận được thực sự trải nghiệm tinh tế và vi diệu của việc đọc sách, chạm đúng điều mình đang trăn trở nó vỡ lẽ như thế nào. Khi chúng ta hiểu được cái trạng thái đó thì chúng ta mới thật sự thổi hồn và truyền động lực đọc sách cho con. Đây là giá trị chân thật, người nào có giá trị chân thật người đó mới truyền động lực được cho người khác.

Còn không chúng ta chỉ dẫn con đi nhà sách, một môi trường rất là tốt nhưng rất là khó để nói cho con nghe: Bố mẹ chạm đến câu chuyện này hay quá con ơi! Cái đó mới là cái quan trọng.

10) Thời đại của văn hoá đọc

Bây giờ, chính phủ, Bộ giáo dục, Bộ Văn hóa Thông tin,… tất cả mọi người đều khuyến khích xây dựng văn hóa đọc. Thế bây giờ xây dựng bằng cách nào? Tủ sách là cái xác, văn hóa đọc là cái hồn. 15 triệu có cái xác liền, 15 triệu chưa chắc có cái hồn. Vậy bây giờ cái hồn khó xây quá thì mình phải làm sao?

Thì Dự án Văn Hóa Đọc tụi em bắt đầu suy nghĩ, tìm cách, chỉ có đơn giản nhất trong một khoảng thời gian ngắn nhất. Cái gì mà nó ngắn, nó diễn ra dễ làm, nó diễn ra đều đều mỗi ngày thì mới làm được. Còn nếu nó dài, tốn nhiều thời gian quá, hơi khó làm, tại trong cái thời buổi công nghệ nhanh như vũ bão ngày nay, thì sẽ hơi khó làm. Bây giờ mình quyết định sẽ xây dựng những khung giờ đọc sách, và mình đặt tên cho nó là Giờ Đọc Hạnh Phúc.

11) Những Giờ Đọc Hạnh Phúc đầu tiên

  • Áp lực học tập của các con

Và khi bắt đầu em vô trường em làm Giờ Đọc Hạnh Phúc, có một cái cảm giác bị áy náy khi các con vô trường con học quá trời học. Học từ sáng tới trưa, nghỉ trưa chút xíu tới chiều, học tới tối đi học thêm học bớt. Học kỹ năng, học vẽ, học thể thao, học bơi, học võ,…Có thể là ở vùng nông thôn ít học hơn, ít học các môn kỹ năng, chứ còn học ở trường vẫn nhiều như thường. Cả thành thị – nông thôn đều học nhiều. Có bố mẹ nào thấy con học nhiều không ạ?

 

Con áp lực việc học

Một số trường áp lực chỉ tiêu khiến cho học sinh học nhiều kinh khủng. Một số trường tư đi theo những phát kiến khác: phương pháp giáo dục tiên tiến hơn, học thông qua dự án thực tế thì việc học sẽ trở nên thoải mái hơn. Nhưng mà đối với trường công sẽ vô cùng áp lực. Thì mình thấy ôi sao mà các con học nhiều quá vậy, học nhiều như vậy mà mình còn kêu các con học sách nữa thì mình cảm giác như là tội đồ.

  • Sáng tạo Giờ đọc phải hạnh phúc

Các con phải học cho nhiều, thế là mình bị áy náy. Mình suy nghĩ bây giờ ra chơi thì phải chơi, phải chạy nhảy phải toát mồ hôi, để cân bằng được giữa trí não và thể chất – thể lực. Còn ra chơi mà kêu: “Ngồi đọc sách đi con” thì sao mình thấy tội lỗi quá, đọc nhiều quá. Nó bị mất cân bằng. Trí thông minh của trẻ xuất phát từ đôi bàn tay, đôi chân rất nhiều. Các phát minh đến từ xúc giác rất nhiều. Mà bây giờ ra chơi cứ ngồi học nữa thì thấy tội lỗi quá. Cho nên mình mới suy nghĩ làm sao cho cái giờ đọc của mình nó thật sự thoải mái, thư giãn, nó thực sự vui chơi nhưng chơi với sách. Chơi có nội dung, chơi có đạo đức, chơi mà vẫn cảm nhận được giá trị mà cuốn sách đưa đến. Đọc như chơi. Đó là tiêu chí.

Lớp Giờ đọc hạnh phúc

12) Phương pháp giáo dục trong Giờ Đọc Hạnh Phúc

Thế là mình thiết kế ra một cái khung giờ đọc sách bằng phương pháp kiến tạo. Đó là một phương pháp giáo dục cực kỳ hay. Nó sẽ giúp mình sáng tạo một cách thoải mái. Bố mẹ để ý thấy trong lớp Giờ Đọc Hạnh Phúc sẽ thấy các con sẽ được chơi, được đọc thơ, được vẽ, được viết chung với quyển sách.

Từ một trạng thái không thích đọc sách đến trạng thái mê đọc sách. Như vậy, đọc sách phải có chất xúc tác. Phải tự nhiên đến mở sách ra đọc. Và chất xúc tác này phải là một phương pháp giúp cho đứa trẻ thích.

Chọn sách cho trẻ như thế nào cho đúng?

1) Cách 1: Chọn sách đúng nhu cầu trẻ

  • Hãy để con tự chọn sách cho mình

Con tự chọn sách

Rõ rằng chúng ta thích cái gì thì chúng ta mới đến nói chi là đứa trẻ. Trẻ thích với cái gì, vui với cái gì thì trẻ mới đến nơi đó. Cho nên tiêu chí các cô giờ đọc hạnh phúc phải làm sao cho sáng tạo ra những trò chơi, và những trò chơi đó phải liên kết được với nội dung trong sách ngày hôm đó các con đọc. Con chơi được một lần và con sẽ nhận ra bài học. Đọc sách lần thứ hai nữa con thấm bài học đó hơn cộng với sự tương tác qua lại, không đúng sai chỉ có khuyến khích và đúng hay sai chỉ là nhất thời. Nếu con trả lời sai thì con sẽ vun bồi thêm, hiểu biết thêm thì tự khắc lần sau con sẽ trả lời đúng.

  • Sự tự tin của con là quan trọng hơn điều con cần học

Đúng sai chỉ là nhất thời còn tự tin mới là mãi mãi! Chính vì thế phương pháp kiến tạo giúp cho các con thoải mái sáng tạo, đóng kịch, khi đọc sách. Có những tiết em cho các con đọc sách là đóng kịch. Vô đóng kịch là nhận ra nội dung trong sách đáp án cô rất là nhiều, các con vô cùng thích luôn. Nhiều phụ huynh muốn cho con đọc sách thì phải có những điều kiện sau:

  • Đọc sách phải vui, không có áp lực, thoải mái.

Thế là mình sử dụng phương pháp kiến tạo làm sao cho để khai phóng được đứa trẻ, khai phóng được tố chất tiềm ẩn của đứa trẻ. Có nhiều phụ huynh nói là: “Bây giờ con không thích đọc sách giấy, chị thích nghe thôi, nghe người khác đọc thôi không thích tự đọc thôi”.

Đâu có sao, con người của chúng ta có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Có 6 giác quan đầy đủ. Có người sẽ lợi thế về mắt – tư duy hình ảnh, tư duy về logic – suy nghĩ, tư duy về ngôn ngữ – miệng nói. Nhưng có người lợi thế về tai, thích nghe phân tích âm thanh.

  • Con có thể đọc sách theo 6 giác quan, không chỉ là đọc

5 giác quan

Vậy thì các giác quan của một con người, mỗi người sẽ có lợi thế một kiểu, thì nó mới ra các loại hình trí thông minh. Chứ đau nhất thiết chắc cần phải đọc sách giấy thì mới được. Sách giấy, hay sách nói hay là người khác đọc cho nghe thì nó không quan trọng thậm chí truyện tranh. Truyện tranh có nghĩa là em đó thích xem hình, trí thông minh và hình ảnh phát triển. Như vậy truyện tranh cũng được nhưng mình tìm truyện tranh có tính ba gốc để cho con đọc.

Theo phương pháp kiến tạo thì các con được vui chơi thoải mái, không áp lực. Chính vì thế mà các con rất thích sách.

  • Chuyện gì xảy ra khi con chạm đến linh hồn của sách

Sáng nay em có kể một câu chuyện là: Có một em, trước đây em rất đòi hỏi, mẹ phải cho con số tiền bằng giấy bìa của cuốn sách thì con mới đọc. Và chuyện đó diễn ra một thời gian, sau đó mẹ biết đến lớp giữa đồng hạnh phúc và cho bạn ấy tham gia lớp đều đọc hạnh phúc. Sau chỉ có hai buổi thôi, mà bạn ấy thay đổi, bạn ấy không đòi hỏi gì nữa cho việc đọc sách. Bạn thấy đọc sách quá là nhiều lợi ích cho bản thân chứ không phải cho ai hết. Bạn không đòi hỏi tiền bạc bạn tự lấy sách ra bạn đọc, mà mẹ quan sát thấy mẹ rất bất ngờ vì điều này và kể cho tụi em nghe.

  • Cách đọc quan trọng hơn đọc gì

Ở nhà đôi khi bố mẹ cũng đọc sách nhưng bị căng thẳng, những câu hỏi của bố mẹ có những câu thật sự không cần hỏi. Mình phải quan sát cái tính cách của em này là chỉ thích đọc thôi đừng có hỏi cái gì. Hỏi ra thì cái gì cũng biết nhưng mà đừng có hỏi nhiều.

Có nhớ em khi mà hỏi thì em cảm nhận được, con cảm nhận được là mình đang hỏi một cách thoải mái hay là hỏi theo kiểu trả bài. Học ở trường đã rất áp lực rồi, về nhà đọc sách với bố mẹ hỏi những câu hỏi như trả bài thì nó áp lực thêm một lần nữa. 

Thật ra là đôi khi bố mẹ cũng có những cái áp lực trong cuộc sống, vì chúng ta không biết xử lý nó như thế nào. Thì đôi khi về gặp con thì chúng ta ảnh hưởng sự áp lực đó lên đứa trẻ. Cho nên khi nào chúng ta cảm thấy áp lực quá thì không đọc sách trực tiếp với con được thì bố mẹ và con hãy cùng nghe sách nói, cùng nằm xuống để nghe thì cũng được.

Thì đó là xuất phát điểm của lớp Giờ Đọc Hạnh Phúc.

Cho nên sau này sẽ còn có nhiều hoạt động, lớp học khác nữa bởi phương pháp giáo dục kiến tạo là luôn đa dạng, không có điểm dừng.

2) Cách 2: Chọn sách có hình thức hoặc nội dung rất vui, hấp dẫn, chạm đến độ tuổi của con

Bây giờ có một câu hỏi: Theo bố mẹ, có bao giờ mình gặp những cái cuốn sách mà nội dung mình không có cần không? Mình bỏ qua cuốn sách đó.

  • Câu chuyện chọn sách cho con

Có những nội dung mình không cần mình bỏ qua cuốn sách đó luôn. Sách không đúng nhu cầu, thì có một phụ huynh ở trong lớp Nền Tảng Thói Quen đọc có câu hỏi: “Tại sao chị giới thiệu sách cho con chị mà nó không chịu đọc? Không có thói quen đọc gì hết thì giờ làm sao?”.

– “Con chị bao nhiêu tuổi?”

– “Con chị học lớp 10, 15 tuổi”

– “Chị cho con chị đọc sách gì?”

– “Chị giới thiệu cho con đọc sách chứng khoán”.

Đây là một câu chuyện có thật. Lúc đó mình chỉ biết cười thôi. Chị ấy mô tả là nó đọc được vài trang rồi nó tìm lý do gì đấy để đi. Xong rồi em mới nói, cái này là mình đang không nhận ra hay cố tình không nhận ra là đây không phải là nhu cầu của đứa trẻ.

Tại vì hai vợ chồng làm chứng khoán, cho nên mới bắt đứa trẻ 15 tuổi đọc chứng khoán trong khi nó đâu cần đâu. Cái cần là tâm lý học đường, áng văn để giải tỏa tâm lý của tuổi mới lớn, sách về giáo dục giới tính, sách về tình bạn, những kỹ năng sống.

  • Hãy quan sát nhu cầu của trẻ

Sách không đúng nhu cầu là không đọc. Cũng như vậy, khi mình đưa sách cho con thì con không có hứng thú, đảm bảo không chạm được vào đứa trẻ.

Mình hãy chọn những cuốn sách mà mình quan sát nhu cầu của đứa trẻ, đứa trẻ có nhu cầu về chuyện Doraemon đúng không. Có một vài điểm sau này Doraemon thay đổi, nó cũng tốt. Nhưng nếu bố mẹ muốn chuyển sang những khách hàng dưỡng tâm hồn, có chất đạo đức – trí tuệ – nghị lực trong đó hơn. Mình thấy con thích đọc Doraemon có nghĩa là con thích truyện tranh, hãy chuyển dần sang truyện tranh mà có 3 gốc.

Cuốn Đạo Phật vỡ lòng, Đỉnh Núi Tuyết,…vô cùng chất 3 gốc, mà truyện tranh không.

  • Hình thức có khi ghi điểm hơn nội dung

Có những quyển sách nó không hẳn là nhu cầu của mình lắm, nhưng nhìn vô cuốn sách mình bị lôi cuốn, nó đẹp, nó hay, cuốn sách có hình ảnh, cái cách bài trí, hình cuốn hút và nội dung mới lạ, nó cũng không giải quyết nhu cầu cấp bách nào của mình cả, thế là mình cũng mua về mình xem. Có ai đã từng khám phá những điều mới, quá là ấn tượng thu hút?

 

Hình thức sách cũng rất quan trọng

Có những cuốn sách không phải là nhu cầu nhưng cái cách trình bày của nó vô cùng thu hút đứa trẻ. Cái gì thu hút mình thì mình dễ dàng chạm đến. Có những đứa trẻ thích chơi game nhưng bố mẹ lại muốn con thích đọc sách. Biện pháp tịch thu điện thoại là hoàn toàn phản tác dụng là còn nguy hiểm hơn là con có thể hận sách luôn. Mình có thể kiểm soát đứa trẻ bằng cách kiểm soát môi trường. Đây là triết lý giáo dục nổi tiếng Montessori. Giáo dục đứa trẻ thông qua môi trường.

Cái gì thu hút hơn trẻ sẽ bị thu hút vào cái đó. Phải có cuốn sách nhìn thu hút hơn, ấn tượng hơn. Có cách chơi.

Bây giờ có sách tương tác, sách để chơi với cuốn sách ở trong quyển sách đó luôn. Mà đây không phải là nhu cầu cấp bách của một đứa trẻ, nhưng nó quá hấp dẫn thì thu hút sự tò mò, sự khai phá, sự cởi mở.

3) Tổng kết 3 phương pháp chọn sách cho trẻ

Có sự thu hút và hấp dẫn như vậy sẽ khiến cho đứa trẻ nó nhả cái này ra nó cầm cái khác. Thì có 2 thứ:

  •  Sách đúng nhu cầu
  •  Sách có hình thức hoặc nội dung rất vui, hấp dẫn, chạm đến độ tuổi của con thì con sẽ rất là thích.
  •  Được một người tương tác với cuốn sách đó như ba mẹ của thầy cô thì giá trị của cuốn sách được tăng lên rất nhiều lần.

Như vậy, nội dung về ba gốc rễ nó sẽ nằm ở đâu, cái khởi điểm đầu tiên phải để con yêu thích sách thuần túy trước đã. Chúng ta thường rất tính toán, không bao giờ trong sáng như một đứa trẻ, phải được cái này rồi mới tiếp tục làm cái kia. Nhưng đối với một đứa trẻ sự yêu thích rất đơn giản. Có nhân vật này con thích.

Đọc sách phải vui

Thích thuần túy đầu tiên là thích cái hình thù của cuốn sách. Xong sau đó mình đưa những cuốn sách có hạt giống tâm hồn vào từ từ con mới chạm. Mà con thích sách rồi thì dễ lắm, cuốn nào nó cũng mở. Đầu tiên, đến vì vui. Chúng ta đừng bắt buộc góc nhìn của đứa trẻ phải giống với góc nhìn của mình. 

 

(Biên tập: Thanh Thương)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.